Tất cả, có lẽ đã ngủ yên trong
quá khứ nếu cô học trò nhỏ bé của em không phải là Hoa Hồng. Một
nữ sinh lớp mười xinh xắn, dễ thương và mộng mơ y như em ở cái
tuổi mười sáu ngu ngơ ấy.
Hoa Hồng là hình ảnh của em trong tháng ngày xưa cũ. Cũng
bỡ ngỡ, sung sướng lẫn bồn chồn trước cổng trường trung học và
con tim mười sáu đã rung lên những nhịp đập dại khờ trong giờ
Anh văn với thầy giáo trẻ có cách phát âm chuẩn và giọng nói
trầm ấm.
Ngày ấy, em thấy mình yêu môn Anh văn chi lạ! Em luôn ngóng
chờ ngày thứ ba và sáu để được học Anh văn, hay để nhìn thấy
người? Hình như là cả hai.
Có ai thích một người nào đó mà không muốn người ấy để ý
đến mình? Cũng có đấy. Ðó là em.
Khác với những nữ sinh cùng lớp (và cũng là những người ái
mộ người), em không hề rụt rè khi bị người gọi, không e lệ mỗi
khi bắt gặp ánh nhìn vu vơ của người và cũng không vội vã vuốt
lại mái tóc khi trống báo hiệu chuyển tiết vang lên. Ðó là những
hành động mà em cho là "gây sự chú ý".
Chắc là một đứa con gái dễ ghét vô cùng với cái nhìn dạn
dĩ, đôi khi hơi "khinh khỉnh" khi đối phương cố ý nhìn chăm chú
vào đôi mắt ấy.
Trong một lần tình cờ "bốn mắt nhìn nhau", em đã nheo mắt
nhìn người như thách thức và cảm thấy vui thích khi người quay
đi sau một lúc "đọ mắt". Nó như một sự chiến thắng. Thật là con
nít.
Ðêm ấy em thao thức không ngủ được vì ân hận. Em tự cho
mình là vô lễ vì ánh mắt ấy. Nhưng "xin chúa hãy tha thứ cho
con", bởi vì người còn quá trẻ.
Em có sống trong niềm vui trẻ con ấy của mình, không màng
đến những người bạn gái hay đứng ngoài hành lang để thấy người
rồi nhận xét đủ điều, duy chỉ có đôi mắt nhìn người là giống hệt
nhau.
Em như đang đi thong dong ngắm trời, ngắm mây trên một con
đường bằng phẳng bỗng vấp phải một hòn đá khi ngày ấy chợt đến.
Ðó là một thứ sáu vô cùng bình thường. Cũng bốn tiết học từ 12
giờ 30 đến 4 giờ. Cũng bốn môn học quen thuộc đó. Nhưng không
khí rộn ràng hơn vì ngày mai là 20 tháng 11. Chẳng biết từ khi
nào, ngày Tết của thầy cô cũng trở thành ngày Tết của học trò.
Nhưng khác một điều là học trò dành hoa tặng cho thầy cô nhưng
lại không được ai tặng hoa cho mình.
Nổi bật lên giữa những bông cẩm chướng đồng tiền hiền lành
dễ thương là mười đóa hồng nhung kiêu sa của Lan Vy tặng "Thầy
dạy Anh văn". Ðóa hồng biểu hiện nhiều khía cạnh của tình cảm.
Nhưng, có lẽ mọi người đều hiểu theo nghĩa rõ ràng nhất, thông
thường nhất của những hoa hồng mà hai người khác phái tặng nhau.
Ðêm ấy, về nhà em lại thao thức, những bông hoa đỏ thẫm ấy
cứ ám ảnh mãi tâm trí của em cùng với vẻ mặt nửa e lệ nửa kênh
kiệu của Lan Vy trước bốn mươi ba cặp mắt mở to ngơ ngác và sự
vui vẻ bất thường của người khi ân cần nâng niu bó hoa ấy.
Với em, tòa lâu đài mà em đã cố công xây bằng những hạt cát
trắng từ từ sụp đổ và được một cơn sóng bất chợt cuốn phăng ra
biển khơi.
Lan Vy đã rất can đảm khi "nói" lên những điều nhỏ ấp ủ. Nhỏ đã
vượt qua nhiều người (trong đó, hình như có em). Bây giờ, ngoài
Lan Vy ra, tất cả đã trở thành "người đến sau". Ðiều ấy em hoàn
toàn không muốn.
Sau "sự kiện" ấy, người không lên lớp với vẻ mặt lạnh lùng
nữa. Sự thân thiện của người và Lan Vy cũng dễ hiểu. Lan Vy
không những là hoa khôi của lớp mà còn là người học giỏi Anh văn
nhất. Trong giờ học, thầy giảng bài bằng tiếng Anh, vì thế đôi
khi, em cứ ngỡ người chỉ dạy cho vài ba học sinh và dĩ nhiên Lan
Vy là người nổi bật hơn cả, nên hình như người chỉ dạy cho mỗi
một người. Thú thật, em không thể nhìn người trong khi người như
đang "nói bằng mắt" với người khác. Và những giờ Anh văn bỗng
trở thành khó chịu với em.
Chiều hôm ấy, khi tan học em ghé vào nhà sách chọn quyển
"Giúp học tốt Anh văn" và từ đó em tự học cùng với sự giúp đỡ
của người chị. Cả nhà đều ngạc nhiên lẫn vui mừng khi thấy em
miệt mài ôm nào sách, nào tự điển và đã hiểu rõ bài trước khi
được học. Không ai hiểu được lý do của sự siêng năng bất thường
ấy. Vậy là, khi mọi người học thì em ung dung ngồi ngắm cây me
tây xòa tán rộng ngoài cửa sổ hay đếm từng chiếc lá bàng đỏ rụng
xuống trong mùa thay lá. Thật may mắn khi em không hề bị một
trứng ngỗng nào trong suốt những ngày dài.
Rồi tất cả cũng dần qua đi. Lũ bạn quái ác không còn chọc
ghẹo mỗi khi Lan Vy lên trả bài và em cũng không cảm thấy gì
trong những giờ Anh văn, cả khi người nhìn em lạ lẫm (chắc người
ngạc nhiên tự hỏi: đâu rồi ánh mắt khiêu khích?), em cũng không
hề quan tâm đến người và Lan Vy.
Tất cả đã rất bình thường. Ðúng, rất bình thường.
Rồi thì năm học cũng kết thúc. Ngày cuối cùng, em cẩn thận
đặt đóa hồng nhỏ nhắn đã ép khô vào hộc bàn. Ðóa hồng ấy em hái
trộm ở vườn hoa nhà Ngoại hôm 20-11 và đã đem áp chặt vào quyển
nhật ký.
Thôi thì hãy để nơi đây một chút khờ khạo của con tim mười
sáu...
Giờ đây, Hoa Hồng đang ngồi trước mặt em, đôi mắt nâu mở to
mơ màng.
Em có nên nói cho Hoa Hồng biết đó chỉ là một sự ngộ nhận
trong những ngày tháng bồng bột không?
Em tự biết là em không thể khuyên gì Hoa Hồng, bởi tình cảm
đến và đi như những dòng nước, không có gì có thể ngăn cản được.
Tình cảm ấy vô cùng trong sáng và tươi đẹp khi xuất phát từ
con tim thiếu nữ.
Cho đến bây giờ, em vẫn còn tự hỏi, ngày xưa, em chỉ đơn
thuầu rung cảm trước những điều có vẻ hay hay, hay đó chính là
những tình cảm đầu tiên của mình dành cho một người khác phái.
Sớm Mai