Ðó là ngày tôi về với mây thấp
trên vai và mắt đầy những chiều cao lung linh nắng. Ðó là những
chuyến mưa cuối hạ đầu thu đã bắt đầu nhỏ hạt, giăng mịn trên
tầng lá sầu đông vàng rực rỡ như những nét nhấn bất chợt trong
họa phẩm "Thu vàng" của Lê-vi-tan. Hình như hương một mùa mưa cũ
còn vương lại mơ hồ như hương tóc em, ngày xưa, thuở tình còn
rất mới. Thoắt chốc, đã mười năm rồi. Nỗi nhớ ấy đã thành con
sóng vỗ, từng đêm vọng mãi bãi đời này. Tôi đợi mùa thu về để
cùng trở về. Bất chợt cao nguyên đẹp đến não lòng giữa một ngày
tháng chín. Về đây là vùi quên tất cả và... nhớ lại tất cả.
Ðó là phố của những miền ký ức mù tăm, của thảo nguyên
ngang tàng nắng gió, của những mùa ngô đồi cũ. Ðó là phố của bụi
đỏ mưa dầm, của những con đường dã quỳ, loài hoa hồn nhiên rực
rỡ thắm mãi trong ta ngày chuếnh choáng buồn. Và đó, cũng chính
là ngày ta về những chiều biêng biếc khói thu. Khói của tôi xưa
gày nhẵn ná thun quàng cổ lang thang một trưa nào nhóm lên bất
chợt, một chiều nào đốt bằng lá thông và phân bò khô dụ những
chú bọ rày bay ra sớm. Khói của một nơi chốn nào bay lên không
biết nữa, mơ hồ và loang tím mắt nhìn mà em gọi là khói thu và
quả quyết rằng chỉ cao nguyên mùa này mới có. Buổi chiều ngoại ô
có những quán cà phê ngon và tuyệt đẹp. Có thể nhìn suốt chiều
dài một con đường rưng rưng hoa muống vàng nở muộn. Ðêm ngồi
nghe những bài Tango một thời đã cũ, dỗ lòng những kẻ xa quê
mong ngày về cố quận...
Tôi trở lại bên kia đồi ngang qua khu vườn xanh, dẫu biết
rằng em không còn ở đó. Nơi có ngôi nhà trắng và chiếc xe thổ
mộ. Khắc khoải tiếng ngựa hí sau những chuyến đời mỏi mệt và đàn
bò thiu thiu ngủ hiền triết cuối ngày. Nắng đã vàng rực trên đồi
tháp chuông cao. Thảng thốt, một chút nhớ Pau - tốp-xki, một
chút buồn Cung Tiến. Ðã xa lắm rồi ngôi trường cũ. Mắt học trò
trông theo. Và em, xa lắc xa lơ một cuộc tình mà vẫn chập chờn
sương khói. Tôi sẽ nhặt sỏi trứng bỏ đầy những ngăn kỷ niệm giữa
tôi và em. Tất cả đã ngủ vùi, chỉ còn lại những bông dã quỳ là
còn thức đợi mặt trời. Thôi nhé! Một đóa quỳ vàng cho tình đầu
khuất lấp nghìn trùng.
Những lối đi không nhau bây giờ đã sum suê mùa hạ.
Vũ Duy